Lâu lắm rồi không viết blog.
Từ khi biết tin "chắc là sẽ" đỗ ĐH, mình bắt đầu sống cuộc đời của 1 chú lợn (đáng yêu).
VÒNG TUẦN HOÀN SỰ SỐNG: (...-ngủ-ăn-chơi-HBO-StarMovie-handmade-ăn-ngủ-chơi-....)*n với n € N*
Thỉnh thoảng ngồi vẩn vơ nghĩ về cái hồi "còn trẻ". Mình tin rằng trong cuộc đời mỗi một đứa con gái đều có ít nhất 1 đứa con gái "A" nào đó là hình mẫu để theo đuổi. Nói "theo đuổi" có vẻ hơi lí tưởng quá, nôm na thì gọi là "bắt chước".
Hồi cấp 1, cấp 2, sẽ luôn có 1 đứa queen bee trong lớp. Như là 1 leader đi đầu trong các xu hướng : từ kiểu tóc mới, kiểu dây buộc tóc, kiểu giày dép, kiểu cặp sách,...đến loại hộp bút nó dùng, bút, tẩy,...rồi cử chỉ hành động của nó được dân tình (gái) hưởng ứng và áp dụng.
Mình đã từng trải qua cái giai đoạn ấy, cũng từng bị gọi là đồ bắt chước, và đã rất tức . Bây giờ nghĩ lại thì thật ra cái đứa Queen Bee kia cũng chỉ nhạy bén "bắt" các trào lưu mới sớm hơn 1 chút, những đứa đến sau đành không vui vẻ gì bị gán cho số phận copycat.
Cấp 3 có lẽ là bước nhảy đầu tiên trong cuộc đời. Có chính kiến và không bị đứa nào chi phối. Chỉ chọn những thứ phù hợp nhất với bản thân, không phải là thứ mới nhất và không cần là thứ đẹp nhất. Hình như các cụ nhà ta gọi đây là "cá tính riêng" :))) . Sống có chính kiến dễ chịu và thoải mái hơn nhiều so với việc làm kẻ "bắt chước" ;).
Sau năm lớp 12 rút ra được 1 chân lí ( mà rất nhiều người cũng đã từng "rút" :) ). " Sự chăm chỉ nhất định sẽ dẫn tới thành công" . Nghe thì có vẻ nhạt nhòa và đơn giản. Nhưng mà để " chăm chỉ" thì đâu có dễ. Đó là cuộc chiến đấu về sức bền của lí trí, sự cống hiến vượt bậc của trí não và cả sự vất vả đau đớn về thể xác . Nhắc lại vẫn thấy rùng mình :v. -Khổ nhục nhưng vĩ đại-
Bây giờ trong đầu chỉ là : Không biết mình sống thế nào với 2 đứa kia? Đi xe buýt bị rạch túi thì phải làm sao? Đi học đại học nên ăn mặc thế nào mặt mũi ra làm sao? Không biết lớp mình có gay không? Lần du lịch tới mong là máy bay không có tiền sử với số 7. Có nên self treat như đã hứa trước khi thi ĐH không? Wishlist nên chọn cái nào trước? Màu hot trend của năm sau là gì? Mình có nên bôi son màu vàng không? Cái khăn bao giờ thì xong đây? Làm thế nào để giảm tí mỡ mông? Sao dạo này toàn thức đêm ngủ ngày? Tương lai mình ra sao? Vào ĐH mình sẽ đỗ clb chứ? Mọi thứ sẽ suôn sẻ nhỉ? .......
Tự nhiên nhớ đến nghề nghiệp mơ ước từ bé đến giờ:
1-Nhà thiết kế thời trang (x) - Việt Nam có lẽ không phải là nơi lí tưởng để phát triển nghề này. Anw, vẫn thích xem Projects Runway, cuồng Lý Giám Tiền dù hơi buồn sau khi biết anh ấy gay :v
2-Họa sĩ (-) - chắc là 1 họa sĩ tự do..
3-Tiếp viên hàng không (x) -rơi máy bay
4-Nhân viên ngân hàng (x) - cướp ngân hàng
5-Người đan len chuyên nghiệp (√) on going . Sẽ đi tham quan các xưởng len nổi tiếngtrên TG ít nhất 1 lần trong đời. Knit Vogue :*
6-Họa sĩ truyện tranh (x)
7-Makeup Artist (√) - Vẫn thiên về hội họa, khác cái là "vẽ" trên da người :v
8-Biên tập viên các tờ báo thời trang ( hậu quả xem phim ảnh)
Nói chung có vẻ não phải của mình "sáng dạ" hơn não trái nên thích những công việc yêu cầu tính sáng tạo và sự khéo léo, cầu kì.. Dù sao thì đây vẫn chỉ là những đam mê. Chắc phải thêm vài năm nữa mình mới thực sự chín chắn để focus vào 1 lĩnh vực . ( Có khi 4 năm sau xào xạc rinh rinh rinh đẩy xe đi quét rác =)) ai mà biết được :)) )
080114. End blog. Trên đây là những suy nghĩ trong đầu đc viết ra không theo trật tự thời gian, không gian nào cả . Đọc được đến đây tức là bạn đã rất kiên nhẫn rồi =))) , đừng hỏi tại sao điểm Văn mình luôn kém haha~~~
Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014
Tản mạn...
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Lemme take (some) selfies :)
Khoe cái tóc dài chấm hết. :v
Vãi cả tướng ngồi giang hồ. Ngắm đi ngắm lại, mình là con trai thì có p là đẹp trai biết mấy không :(
Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014
Tưởng thi xong mà hết stress á? Mơ-đi!
Thú thực điểm đã so, đề đã tra nhưng sẽ không bật mí với bất cứ ai. Môn Văn thì không nói trước được điều gì nhưng ít nhất 2 môn kia cũng không quá kém dù Tiếng Anh hơi kém ( tiếc nhiều hơn) vì mục đích của mình là cao hơn thế và lẽ ra mình đã có thể có số điểm cao hơn như thế.
Dù sao thì dù chưa nói điểm cho bm, nhưng bố đã phán năm sau ôn thi lại . Ừ thì thi lại sợ cái đ gì :)) Cùng lắm là đi làm sớm . ĐH chưa phải là con đường duy nhất, và cũng chưa hẳn đã là lối đi tốt nhất.
Không báo điểm cho ai biết , một phần vì hồi hộp không biết có đỗ hay không, một phần vì sợ stress từ FAM.
Haiz, cả một wishlist dài dằng dặc đang cần thực hiện ( 90% là mua sắm -_-), những thứ không dám mua trước khi thi mà để dành lại như một món quà tự thưởng nếu đỗ ( lúc ấy mới thấy xứng đáng) :v.
*
Rất không thích những người lớn ( k chỉ có bm mình) luôn áp đặt mà không chịu thấu hiểu, ( và ghét cả những đứa chịu răm rắp cúi đầu trước sự kìm kẹp của bm).
Người lớn thì thường mình rất tôn trọng, nên không cãi lại, nhưng không có nghĩa là mình không phản kháng ở trong suy nghĩ, chỉ là mình biết bây giờ chưa phải lúc đưa những tâm tư ấy bật thành lời nói (vì làm thế chỉ có thiệt cho bản thân mình). (Nhưng mà cũng đừng nhầm tưởng những đứa trẻ ngoan ngoãn, im lặng khi lắng nghe lời răn dạy của người lớn luôn là những đứa trẻ vâng lời ) Mong là một số "người lớn" có thể trở nên có lí hơn, để những đứa ở độ tuổi nửa lớn nửa bé như mình đây tin phục.
140711